Em sẽ nói anh nghe, anh nghe về đại dương xanh/ Em sẽ hát anh nghe, anh nghe bản tình ca em với anh… Giọng hát tinh nghịch của Tiên Tiên làm tôi lơ mơ tỉnh. Giữa cái ranh giới ngắc ngư ấy, tôi bỗng thấy đại dương của mình hiện ra rõ rệt, trong vắt và hiền hòa, như chính giai điệu đang ngân nga trong đầu tôi vậy.

Tôi vẫn hay nói về một đám cưới với những chùm bong bong màu tím lơ lửng khắp bờ biển. Những chiếc bàn trải khăn trắng và những chiếc ly cổ cao duyên dáng ở trên. Tôi thích màu rượu vang, thật ngọt ngào. Ngoài kia sóng ngoan hết biết, dập dìu như những chiếc nơ xanh, và cá thì nhảy nhót khắp bao la. Khi tôi nói thế, thể nào bọn bạn cũng rú lên cười và chế nhạo. Thế là lần sau tôi không kể nữa, tôi giữ tất cả cho riêng mình và mơ về nó hàng đêm.

Kể ra thì tôi yêu biển nhiều hơn những gì tôi nói. Những lúc buồn, chỉ cần nghe tiếng biển vỗ là lòng tôi tự nhiên nhẹ nhõm. Tôi chẳng khác nào một cô bé còn đưa nôi, và biển thì như một người mẹ dịu dàng có thể ôm con vào lòng bất kể lúc nào. Còn hơn thế, biển có thể lắng nghe tôi một cách đầy chia sẻ. Những câu chuyện vui, những khoảnh khắc mệt mỏi, tôi cứ thế để mặc lòng mình vanh vách trước biển. Và đương nhiên, sau những cơn gió lồng lộng, những âm thanh trầm ấm, tôi chẳng bao giờ thấy chênh vênh nữa.
Có lẽ vậy mà khi rời xa biển, tôi thấy cuộc sống của mình bỗng dưng trống hẳn ra. Ở cách đại dương gần sáu trăm cây số, tôi vẫn cố gắng để mình chìm vào tiếng sóng biển hàng đêm… nhưng vô ích. Thời gian đầu, tôi mất ngủ triền miên và thường xuyên leo lên chuyến xe vội vã về nhà. Với tôi, nhà là biển, gia đình là biển, bạn bè cũng là biển.

Tôi vẫn hay gọi về nhà và hỏi mẹ “Nơi ấy biển có buồn không?”. Mẹ lặng im như để tôi nghe tiếng sóng rõ hơn đôi chút. Gió, cát, sóng, tuy không chạm vào được nhưng lúc nào cũng an ủi tôi rất nhiều.

Hay mình về hẳn với biển? Suy nghĩ ấy cứ bám vào tôi từng giờ. Tôi thèm những chiều ngồi vọc chân xuống cát, bất chợt ngắm những chú còng con bò lồm cồm trên bờ vàng nắng. Sóng yếu chẳng bơi nổi lên tới chỗ tôi ngồi, như một đứa trẻ phục phịch đang cố gắng lê mình về nhà. Nghĩ thế thôi đã khiến tôi bật cười vì cảm giác đang được hòa vào bình yên, thanh thản. Nhưng cuộc đời mà, có những điều mình muốn, mãi mãi chẳng thực hiện được. Với tôi biển là nhà, là tất cả, nhưng mẹ nói, con lớn rồi phải vỗ cánh bay xa. Như những chú hải âu cố gắng bay đến tận mây xanh, chỉ thỉnh thoảng mới quay về đậu trên mặt biển để lấy thêm sức lực. Hãy là một chú hải âu kiên cường, đừng yếu đuối, cũng đừng bi quan.

Và tôi nghe lời mẹ, trở thành một chú hải âu thực sự. Biển vẫn ở đó đợi tôi. Dù xa xăm, dù dằng dặc nhưng vẫn xanh thắm. Những lúc mệt mỏi, tôi vén mây ngắm biển bao la và tự nhủ rằng, biển vẫn luôn ở đó, như một ngôi nhà vững chãi, ôm chầm lấy tôi những lúc tôi về.

AN DI

Theo baophuyen.com.vn