Đã hứa rồi, nhưng trắc trở xuân này không về được
Sáng ba mươi gom thương nhớ gửi quê nhà
Tết xa quê đến chiếc lá nụ hoa
Cũng ngơ ngẩn chiều tất niên se lạnh.
Cốm vuông chặt nhọc nhằn bàn tay mẹ
Nếp trắng lòng sương bạc mái đầu cha
Con ngẩng tìm giữa ồn ã phồn hoa
Chút gừng thơm cay nồng nơi khóe mắt.
Đêm trừ tịch chén rượu tràn se sắt
Chợt đắng lòng giữa chất ngất lời vui!
Thơ con viết nhạt nhòa vuông lá chuối
Bánh chưng xanh lỏng lẻo nút lạt buồn.
Chiều cuối năm nhang khói cúng dâng hương,
Bàn Tổ tiên vẫn ấm nồng câu chúc
Mẹ quê xa nhớ cài thêm chiếc cúc
Đỡ lạnh lòng vì thiếu vắng con xa!
Mẹ hong tóc trải nắng trước hiên nhà
Cho gió gội nổi trôi câu ngóng đợi
Một năm thêm hao gầy
Mẹ thương con vẫn còn nhiều nông nổi
Thiếu vắng quê nhà lời chúc mặn trên môi!

Theo baophuyen.com.vn